
Kwak Young-kil Chủ tịch Tập đoàn Truyền thông AJU News Corporation
Đêm diễn "Arirang" của BTS đang trở thành tâm điểm chú ý khi công bố kế hoạch sử dụng "Con đường Hoàng gia" – trục lộ nối liền các cổng Geunjeongmun, Heungnyemun, Gwanghwamun và sân rồng Woldae – làm sân khấu mở màn. Phương án để các thành viên BTS diễu hành trên cung đường này đang được thúc đẩy triển khai thông qua hình thức ghi hình trước hoặc truyền hình trực tiếp một phần.
Việc BTS bước đi trên lộ trình quân vương xưa kia không đơn thuần là sự kiện tái xuất của một nhóm nhạc. Đó là khoảnh khắc lịch sử khi di sản truyền thống Hàn Quốc (K-Heritage) trực tiếp gặp gỡ cộng đồng người hâm mộ ARMY trên toàn cầu. Mọi biểu tượng văn hóa không tự nhiên sinh ra từ sự ngẫu hứng; chúng chỉ thực sự có sức mạnh khi được bồi đắp bởi các ghi chép lịch sử, mà ở đây chính là bộ chính sử "Triều Tiên Vương triều Thực lục (조선왕조실록·朝鮮王朝實錄)".
Trong lịch sử vương triều Triều Tiên, trục đường từ cổng Geunjeongmun đến sân Woldae không chỉ là một lối đi thông thường. Bộ "Thực lục" đã ghi lại sự di chuyển trên cung đường này như một "sự kiện" trọng đại. Có lý do để một bộ sử vốn không ghi chép những chuyển động tầm thường lại liên tục nhắc về con đường này: đó là khoảnh khắc nhà vua rời khỏi điện cao điện sâu để bước xuống nơi tầm mắt có thể chạm đến dân chúng. Khi ấy, việc cai trị không còn là những sắc lệnh khô khan mà trở thành sự gặp gỡ.
Bản chất của sân Woldae qua chứng minh của "Thực lục" là vô cùng rõ nét. Tháng 5 năm Thái Tông thứ 15 (1415), khi hiện tượng nhật thực xảy ra, nhà vua đã không ẩn mình trong cung cấm. Sử liệu chép rằng, nhà vua mặc tố phục, bước ra sân Woldae của điện Injeongjeon để thực hiện các nghi lễ. Trước những biến động của đất trời, nhà vua không lẩn tránh mà chọn cách bước ra không gian công cộng để biểu thị trách nhiệm của một vị quân chủ. Sân Woldae, vì thế, không phải là bục cao để tôn vinh quyền uy, mà là nơi để bộc lộ trách nhiệm của quyền uy đó.
Những ghi chép từ thời vua Yeongjo còn cho thấy một diện mạo ấm áp hơn của sân Woldae. Tháng 2 năm Yeongjo thứ 48 (1772), sau khi hoàn tất nghi lễ tại Gyeongbonggak, nhà vua đã lập tức ngự tại sân Woldae để giảng giải sách "Tiểu học (소학·小學)". Khi nghi lễ kết thúc, học thuật được tiếp nối; những lời giảng vượt ra ngoài bốn bức tường cung điện để hướng về phía nhân dân. Mùa xuân năm đó, khi nạn hạn hán kéo dài, nhà vua sau khi trực tiếp lo liệu các buổi tế lễ đã trở lại sân Woldae phía Đông của điện Sungjeong để tiếp tục công việc triều chính và gặp gỡ các đại thần. Trong nghịch cảnh, Woldae chính là nhịp cầu nối liền nghi lễ và chính sự, nối liền trời và người.
Vua Yeongjo cũng từng bước ra sân Woldae phía Đông để gọi binh lính đến và ban cháo cho họ. "Thực lục" giải thích hành động này là "theo ý nguyện gặp gỡ dân chúng tại sân Woldae từ thuở xưa". Sân Woldae không phải là ban công để chúc tụng, mà là nơi để mời gọi và đối thoại trực diện. Do đó, dù sân Woldae có vị thế cao nhưng chức năng lại rất khiêm cung. Chính xác hơn, đó là nền chính trị "thấp" được đặt ở nơi "cao". Con đường của nhà vua không phải lối đi để tiến lên quyền lực, mà là lộ trình để bậc quân vương tự hạ mình xuống gần dân.
Cung đường này từng bị đứt gãy vào năm 1923 khi thực dân Nhật xây dựng tuyến đường tàu điện. Khi sân Woldae mất đi, ký ức về sự gặp gỡ giữa nhà vua và thần dân cũng bị xóa nhòa. Và sau đúng một thế kỷ, vào năm 2023, sân Woldae đã trở lại. Đây không chỉ là cuộc phục dựng về kiến trúc, mà là sự hồi sinh của những giá trị công cộng.
Giờ đây, BTS sẽ đứng trên con đường vừa được hồi sinh ấy. Trong sân khấu đầu tiên với đầy đủ các thành viên sau khi xuất ngũ mang tên "Arirang", điều quan trọng không nằm ở những thiết bị dàn dựng hào nhoáng, mà nằm ở "ngôn ngữ của địa điểm". Woldae vốn dĩ là nơi biểu hiện cho quyết tâm mở lòng của người lãnh đạo. Việc nhà vua bước ra Woldae chính là lời tuyên bố sẽ không ẩn mình trước nhân dân.
Trong đêm diễn sắp tới, khái niệm "nhân dân" ấy sẽ vượt qua mọi biên giới quốc gia. Hàng trăm triệu người hâm mộ trên khắp thế giới kết nối đồng thời qua các nền tảng sẽ hội tụ tại điểm cuối của sân Woldae. Nếu xưa kia nhà vua đứng tại đây để đối diện với đất trời và muôn dân, thì trong buổi biểu diễn hôm nay, di sản sẽ hội ngộ với trái tim của toàn thế giới. Những tiếng hò reo, những giọt nước mắt, ký ức và sự đồng cảm sẽ cùng chảy về một điểm. Ngôn ngữ cai trị đã mất đi, nhưng cấu trúc của sự gặp gỡ vẫn vẹn nguyên.
Chính vì vậy, đêm diễn lần này không chỉ là một sự kiện giải trí. Đó là một nghi lễ mà ở đó truyền thống gặp gỡ hiện tại, và hiện tại vươn tầm ra thế giới ngay tại không gian công cộng mà bộ chính sử "Thực lục" đã minh chứng. Con đường Hoàng gia một lần nữa được mở ra.
Lần này, bước đi trên đó không phải là quyền lực, mà là những lời ca. Và ở điểm kết thúc của bài ca ấy, di sản Hàn Quốc sẽ chạm đến tâm hồn của nhân dân toàn thế giới một cách lặng lẽ nhưng vô cùng sâu sắc.
<Bài viết được đóng góp bởi Kwak Young-kil Chủ tịch Tập đoàn Truyền thông AJU News Corporation>
Việc BTS bước đi trên lộ trình quân vương xưa kia không đơn thuần là sự kiện tái xuất của một nhóm nhạc. Đó là khoảnh khắc lịch sử khi di sản truyền thống Hàn Quốc (K-Heritage) trực tiếp gặp gỡ cộng đồng người hâm mộ ARMY trên toàn cầu. Mọi biểu tượng văn hóa không tự nhiên sinh ra từ sự ngẫu hứng; chúng chỉ thực sự có sức mạnh khi được bồi đắp bởi các ghi chép lịch sử, mà ở đây chính là bộ chính sử "Triều Tiên Vương triều Thực lục (조선왕조실록·朝鮮王朝實錄)".
Trong lịch sử vương triều Triều Tiên, trục đường từ cổng Geunjeongmun đến sân Woldae không chỉ là một lối đi thông thường. Bộ "Thực lục" đã ghi lại sự di chuyển trên cung đường này như một "sự kiện" trọng đại. Có lý do để một bộ sử vốn không ghi chép những chuyển động tầm thường lại liên tục nhắc về con đường này: đó là khoảnh khắc nhà vua rời khỏi điện cao điện sâu để bước xuống nơi tầm mắt có thể chạm đến dân chúng. Khi ấy, việc cai trị không còn là những sắc lệnh khô khan mà trở thành sự gặp gỡ.
Bản chất của sân Woldae qua chứng minh của "Thực lục" là vô cùng rõ nét. Tháng 5 năm Thái Tông thứ 15 (1415), khi hiện tượng nhật thực xảy ra, nhà vua đã không ẩn mình trong cung cấm. Sử liệu chép rằng, nhà vua mặc tố phục, bước ra sân Woldae của điện Injeongjeon để thực hiện các nghi lễ. Trước những biến động của đất trời, nhà vua không lẩn tránh mà chọn cách bước ra không gian công cộng để biểu thị trách nhiệm của một vị quân chủ. Sân Woldae, vì thế, không phải là bục cao để tôn vinh quyền uy, mà là nơi để bộc lộ trách nhiệm của quyền uy đó.
Những ghi chép từ thời vua Yeongjo còn cho thấy một diện mạo ấm áp hơn của sân Woldae. Tháng 2 năm Yeongjo thứ 48 (1772), sau khi hoàn tất nghi lễ tại Gyeongbonggak, nhà vua đã lập tức ngự tại sân Woldae để giảng giải sách "Tiểu học (소학·小學)". Khi nghi lễ kết thúc, học thuật được tiếp nối; những lời giảng vượt ra ngoài bốn bức tường cung điện để hướng về phía nhân dân. Mùa xuân năm đó, khi nạn hạn hán kéo dài, nhà vua sau khi trực tiếp lo liệu các buổi tế lễ đã trở lại sân Woldae phía Đông của điện Sungjeong để tiếp tục công việc triều chính và gặp gỡ các đại thần. Trong nghịch cảnh, Woldae chính là nhịp cầu nối liền nghi lễ và chính sự, nối liền trời và người.
Vua Yeongjo cũng từng bước ra sân Woldae phía Đông để gọi binh lính đến và ban cháo cho họ. "Thực lục" giải thích hành động này là "theo ý nguyện gặp gỡ dân chúng tại sân Woldae từ thuở xưa". Sân Woldae không phải là ban công để chúc tụng, mà là nơi để mời gọi và đối thoại trực diện. Do đó, dù sân Woldae có vị thế cao nhưng chức năng lại rất khiêm cung. Chính xác hơn, đó là nền chính trị "thấp" được đặt ở nơi "cao". Con đường của nhà vua không phải lối đi để tiến lên quyền lực, mà là lộ trình để bậc quân vương tự hạ mình xuống gần dân.
Cung đường này từng bị đứt gãy vào năm 1923 khi thực dân Nhật xây dựng tuyến đường tàu điện. Khi sân Woldae mất đi, ký ức về sự gặp gỡ giữa nhà vua và thần dân cũng bị xóa nhòa. Và sau đúng một thế kỷ, vào năm 2023, sân Woldae đã trở lại. Đây không chỉ là cuộc phục dựng về kiến trúc, mà là sự hồi sinh của những giá trị công cộng.
Giờ đây, BTS sẽ đứng trên con đường vừa được hồi sinh ấy. Trong sân khấu đầu tiên với đầy đủ các thành viên sau khi xuất ngũ mang tên "Arirang", điều quan trọng không nằm ở những thiết bị dàn dựng hào nhoáng, mà nằm ở "ngôn ngữ của địa điểm". Woldae vốn dĩ là nơi biểu hiện cho quyết tâm mở lòng của người lãnh đạo. Việc nhà vua bước ra Woldae chính là lời tuyên bố sẽ không ẩn mình trước nhân dân.
Trong đêm diễn sắp tới, khái niệm "nhân dân" ấy sẽ vượt qua mọi biên giới quốc gia. Hàng trăm triệu người hâm mộ trên khắp thế giới kết nối đồng thời qua các nền tảng sẽ hội tụ tại điểm cuối của sân Woldae. Nếu xưa kia nhà vua đứng tại đây để đối diện với đất trời và muôn dân, thì trong buổi biểu diễn hôm nay, di sản sẽ hội ngộ với trái tim của toàn thế giới. Những tiếng hò reo, những giọt nước mắt, ký ức và sự đồng cảm sẽ cùng chảy về một điểm. Ngôn ngữ cai trị đã mất đi, nhưng cấu trúc của sự gặp gỡ vẫn vẹn nguyên.
Chính vì vậy, đêm diễn lần này không chỉ là một sự kiện giải trí. Đó là một nghi lễ mà ở đó truyền thống gặp gỡ hiện tại, và hiện tại vươn tầm ra thế giới ngay tại không gian công cộng mà bộ chính sử "Thực lục" đã minh chứng. Con đường Hoàng gia một lần nữa được mở ra.
Lần này, bước đi trên đó không phải là quyền lực, mà là những lời ca. Và ở điểm kết thúc của bài ca ấy, di sản Hàn Quốc sẽ chạm đến tâm hồn của nhân dân toàn thế giới một cách lặng lẽ nhưng vô cùng sâu sắc.
<Bài viết được đóng góp bởi Kwak Young-kil Chủ tịch Tập đoàn Truyền thông AJU News Corporation>















