Một kết quả khảo sát mới đây cho thấy hơn một nửa số người dân Hàn Quốc dự kiến sẽ tăng chi tiêu tiêu dùng trong năm nay so với năm ngoái. Tuy nhiên, tâm lý tiêu dùng đang có sự phân hóa rõ rệt dựa trên mức thu nhập, khi nhóm 60% người có thu nhập cao nhất có xu hướng mở rộng chi tiêu, trong khi nhóm 40% còn lại ở phân khúc thu nhập thấp lại dự định cắt giảm.

[Ảnh=Yonhap News]
Theo báo cáo "Khảo sát kế hoạch chi tiêu tiêu dùng của người dân năm 2026" do Liên đoàn Công nghiệp Hàn Quốc (FKI) ủy quyền cho cơ quan nghiên cứu Mono Research thực hiện trên 1.000 người trưởng thành vào tháng trước (12/2025), có tới 54,8% người phản hồi cho biết họ sẽ tăng mức tiêu dùng trong năm nay. Trong số đó, tỷ lệ người dự định tăng chi tiêu từ 0 đến 5% chiếm cao nhất với 24,4%, tiếp theo là các nhóm tăng từ 5 đến 10% và 10 đến 15% đều ở mức 13,9%.
Ở chiều ngược lại, 45,2% người tham gia khảo sát có kế hoạch thắt chặt hầu bao. Cụ thể, có 13,7% người dự định giảm chi tiêu trong khoảng từ 0 đến 5%, theo sau là các mức giảm từ 5~10% (chiếm 9%) và từ 10~15% (chiếm 7,3%).
Sự khác biệt trong kế hoạch chi tiêu năm nay phụ thuộc rất lớn vào mức thu nhập của các hộ gia đình.
Cụ thể, nhóm 40% người có thu nhập thấp nhất (thuộc phân vị 1 và 2) đa số chọn cắt giảm chi tiêu so với năm ngoái, trong khi nhóm 60% có thu nhập cao hơn (thuộc phân vị 3 đến 5) lại chủ yếu lựa chọn tăng chi tiêu.
Tỷ lệ người dự định giảm tiêu dùng cao nhất nằm ở nhóm 20% có thu nhập thấp nhất (phân vị 1) với 60,3%, tiếp theo lần lượt là phân vị 2 (50,9%), phân vị 3 (40,1%), phân vị 5 (38,7%) và thấp nhất là phân vị 4 với 36,5%.
Lý do chính khiến nhiều người muốn tăng chi tiêu là do sự thay đổi trong nhận thức tiêu dùng, bao gồm những thay đổi về môi trường sống và giá trị quan cá nhân (chiếm 18,7%), tiếp đến là kỳ vọng về việc làm cũng như sự gia tăng thu nhập từ lao động (14,4%) và sự ổn định của giá cả (13,8%).
Ngược lại, những yếu tố kìm hãm tiêu dùng bao gồm tình trạng bão giá (29,2%), lo ngại mất việc làm hoặc giảm thu nhập từ lao động (21,7%) và sự sụt giảm tài sản cũng như các nguồn thu nhập khác (9,2%).
Đặc biệt, có tới 44,1% người dân coi việc "tỷ giá và giá cả duy trì ở mức cao" là rủi ro lớn nhất đối với hoạt động tiêu dùng năm nay.
Ngoài ra, gánh nặng thuế và phí sinh hoạt tăng (15,6%), nợ tư nhân cùng sự bất ổn tài chính (12,1%) cũng là những rào cản đáng kể.
Về thời điểm thị trường tiêu dùng thực sự khởi sắc, hơn một nửa số người được hỏi (53,3%) tin rằng phải sau nửa cuối năm nay tình hình mới được cải thiện. Trong đó, 22,4% kỳ vọng vào nửa cuối năm 2026, 19,3% dự đoán phải sang năm 2027 và 11,6% cho rằng phải từ năm 2028 trở đi.
Mặc dù có kế hoạch tăng chi tiêu, nhưng tình hình tài chính thực tế của các hộ gia đình lại không mấy khả quan khi 41,2% người thừa nhận khả năng tài chính của họ đang ở mức thiếu hụt. Tỷ lệ người cảm thấy dư dả chỉ chiếm 8,3%, tức là chỉ bằng một phần năm so với nhóm phản hồi thiếu hụt.
Trước thực trạng này, FKI bày tỏ lo ngại rằng nếu khả năng chi tiêu thực tế không tương xứng với kế hoạch hoặc sự phục hồi chỉ tập trung ở một số tầng lớp nhất định, hiệu quả thúc đẩy nhu cầu nội địa sẽ bị hạn chế. Cơ quan này nhấn mạnh tầm quan trọng của các chính sách cải thiện điều kiện tiêu dùng cho nhóm thu nhập thấp và nâng cao khả năng chi trả của hộ gia đình.
Ông Lee Sang-ho, Giám đốc Ban Kinh tế và Công nghiệp của FKI, cho biết cần tiếp tục duy trì đà hồi phục nội địa thông qua các biện pháp hỗ trợ tăng thu nhập khả dụng như mở rộng khấu trừ thuế thu nhập, giảm thuế tiêu dùng đặc biệt, đồng thời đổi mới cấu trúc phân phối bằng cách bãi bỏ các quy định hạn chế đối với các siêu thị lớn.
Ở chiều ngược lại, 45,2% người tham gia khảo sát có kế hoạch thắt chặt hầu bao. Cụ thể, có 13,7% người dự định giảm chi tiêu trong khoảng từ 0 đến 5%, theo sau là các mức giảm từ 5~10% (chiếm 9%) và từ 10~15% (chiếm 7,3%).
Sự khác biệt trong kế hoạch chi tiêu năm nay phụ thuộc rất lớn vào mức thu nhập của các hộ gia đình.
Cụ thể, nhóm 40% người có thu nhập thấp nhất (thuộc phân vị 1 và 2) đa số chọn cắt giảm chi tiêu so với năm ngoái, trong khi nhóm 60% có thu nhập cao hơn (thuộc phân vị 3 đến 5) lại chủ yếu lựa chọn tăng chi tiêu.
Tỷ lệ người dự định giảm tiêu dùng cao nhất nằm ở nhóm 20% có thu nhập thấp nhất (phân vị 1) với 60,3%, tiếp theo lần lượt là phân vị 2 (50,9%), phân vị 3 (40,1%), phân vị 5 (38,7%) và thấp nhất là phân vị 4 với 36,5%.
Lý do chính khiến nhiều người muốn tăng chi tiêu là do sự thay đổi trong nhận thức tiêu dùng, bao gồm những thay đổi về môi trường sống và giá trị quan cá nhân (chiếm 18,7%), tiếp đến là kỳ vọng về việc làm cũng như sự gia tăng thu nhập từ lao động (14,4%) và sự ổn định của giá cả (13,8%).
Ngược lại, những yếu tố kìm hãm tiêu dùng bao gồm tình trạng bão giá (29,2%), lo ngại mất việc làm hoặc giảm thu nhập từ lao động (21,7%) và sự sụt giảm tài sản cũng như các nguồn thu nhập khác (9,2%).
Đặc biệt, có tới 44,1% người dân coi việc "tỷ giá và giá cả duy trì ở mức cao" là rủi ro lớn nhất đối với hoạt động tiêu dùng năm nay.
Ngoài ra, gánh nặng thuế và phí sinh hoạt tăng (15,6%), nợ tư nhân cùng sự bất ổn tài chính (12,1%) cũng là những rào cản đáng kể.
Về thời điểm thị trường tiêu dùng thực sự khởi sắc, hơn một nửa số người được hỏi (53,3%) tin rằng phải sau nửa cuối năm nay tình hình mới được cải thiện. Trong đó, 22,4% kỳ vọng vào nửa cuối năm 2026, 19,3% dự đoán phải sang năm 2027 và 11,6% cho rằng phải từ năm 2028 trở đi.
Mặc dù có kế hoạch tăng chi tiêu, nhưng tình hình tài chính thực tế của các hộ gia đình lại không mấy khả quan khi 41,2% người thừa nhận khả năng tài chính của họ đang ở mức thiếu hụt. Tỷ lệ người cảm thấy dư dả chỉ chiếm 8,3%, tức là chỉ bằng một phần năm so với nhóm phản hồi thiếu hụt.
Trước thực trạng này, FKI bày tỏ lo ngại rằng nếu khả năng chi tiêu thực tế không tương xứng với kế hoạch hoặc sự phục hồi chỉ tập trung ở một số tầng lớp nhất định, hiệu quả thúc đẩy nhu cầu nội địa sẽ bị hạn chế. Cơ quan này nhấn mạnh tầm quan trọng của các chính sách cải thiện điều kiện tiêu dùng cho nhóm thu nhập thấp và nâng cao khả năng chi trả của hộ gia đình.
Ông Lee Sang-ho, Giám đốc Ban Kinh tế và Công nghiệp của FKI, cho biết cần tiếp tục duy trì đà hồi phục nội địa thông qua các biện pháp hỗ trợ tăng thu nhập khả dụng như mở rộng khấu trừ thuế thu nhập, giảm thuế tiêu dùng đặc biệt, đồng thời đổi mới cấu trúc phân phối bằng cách bãi bỏ các quy định hạn chế đối với các siêu thị lớn.















