Chương trình "vé xem phim 7.000 won" được tổ chức 4 lần/tháng vào các thứ Tư hàng tuần
Chính phủ Hàn Quốc đang xem xét việc giảm một nửa giá vé xem phim và miễn phí vé vào cửa các cung điện hoàng gia mỗi thứ Tư hàng tuần (4 lần/tháng), thay vì 1 lần mỗi tháng, như một phần trong nỗ lực rộng lớn hơn nhằm phục hồi tiêu dùng văn hóa.

[Ảnh=Yonhap News]
Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch Hàn Quốc ngày 21 cho biết họ có kế hoạch mở rộng “Ngày Văn hóa”, hiện được tổ chức vào thứ Tư cuối cùng của mỗi tháng, thành mỗi thứ Tư hàng tuần.
Tuy nhiên thời gian áp dung thay đổi vẫn chưa được quyết định.
Kể từ khi được ban hành vào năm 2014, Ngày Văn hóa đã cho phép người dân Hàn Quốc tham quan các di tích quốc gia như Cung điện Changgyeong và Cung điện Deoksu miễn phí và được giảm giá tại các rạp chiếu phim và các địa điểm văn hóa khác.
Theo chương trình này, các chuỗi rạp chiếu phim lớn bao gồm CGV, Lotte Cinema và Megabox đã cung cấp vé xem phim 2D với giá 7.000 won (khoảng 125.000 VNĐ), chưa bằng một nửa giá vé trung bình hiện tại (khoảng 15.000 won), cho các suất chiếu từ 17h đến 21h.
Trong khi chỉ khoảng một phần ba khán giả xem phim sử dụng ưu đãi này vào năm 2014, thì tỷ lệ tham gia đã tăng vọt lên 85% vào năm 2024, cho thấy khán giả đã phụ thuộc nhiều như thế nào vào các ưu đãi về giá.
Đề xuất mở rộng này được đưa ra trong bối cảnh lo ngại ngày càng tăng về tình trạng của ngành công nghiệp điện ảnh Hàn Quốc, vốn bị ảnh hưởng nặng nề bởi sự chuyển dịch nhanh chóng sang các nền tảng phát trực tuyến (OTT).
“Sự thật khó chấp nhận là ngành công nghiệp điện ảnh gần như đã sụp đổ”, Kim Han-min, đạo diễn của bộ phim The Admiral: Roaring Currents, phát biểu tại một diễn đàn phim do Hội đồng Điện ảnh Hàn Quốc và Ủy ban Văn hóa Quốc hội tổ chức vào tháng 1 năm 2024.
Đạo diễn Kim Sung-soo cũng đồng tình với nhận định đó tại Liên hoan phim ngắn Mise-en-scène năm 2025. “Nếu phải mô tả bằng một từ thì đó là “sụp đổ”. Phim Hàn Quốc đơn giản là không còn được sản xuất nhiều nữa”.
Một giám đốc sản xuất cho biết: “Trước đây, luôn có 50 ~60 phim truyện thương mại được quay cùng một lúc. Giờ thì con số đó chỉ còn chưa đến một nửa”.
Các nhà quan sát trong ngành cho rằng sự sụt giảm lượng khán giả đến rạp phản ánh những vấn đề cấu trúc sâu sắc hơn trong ngành làm phim Hàn Quốc.
“Khi những bộ phim như Avatar hay Zootopia 2 thành công, đó không phải là khủng hoảng của các rạp chiếu phim mà là khủng hoảng của điện ảnh Hàn Quốc”, một nhà phân phối phim cho biết.
Khán giả Hàn Quốc tiếp tục ủng hộ các tác phẩm nội địa chất lượng, bao gồm loạt phim The Roundup, 12.12: The Day (2023) và Exhuma (2024), trong giai đoạn phục hồi sau đại dịch.
Tuy nhiên, không một bộ phim Hàn Quốc nào vượt quá 10 triệu lượt người xem vào năm ngoái (2025), một kết quả chưa từng có ngoại trừ năm 2021, khi các rạp chiếu phim phần lớn đóng cửa do các quy định giãn cách xã hội.
Trên toàn cầu, thị trường phim đã phục hồi khoảng 80% so với mức trước đại dịch, nhưng thị trường Hàn Quốc vẫn “mắc kẹt ở đáy”, theo nhận định của những người trong ngành.
Việc mở rộng Ngày Văn hóa đã nhận được sự ủng hộ từ các nhà lập pháp, mặc dù nhiều người mô tả nó chỉ là một biện pháp tạm thời.
Đại biểu Lee Ki-heon của đảng Dân chủ cầm quyền cho biết đề xuất này thể hiện “ý chí mạnh mẽ và chủ động của chính phủ trong việc vực dậy một ngành công nghiệp đang trên bờ vực sụp đổ bằng cách giảm bớt các rào cản đối với việc tiêu thụ văn hóa”. Ông Lee nói thêm rằng các chính sách giá cả nhất quán có thể giúp “xây dựng lại thói quen đi xem phim”.
Tuy nhiên, ông Lee cảnh báo rằng chỉ giảm giá thôi không thể giải quyết được những vấn đề sâu xa hơn.
“Cuộc khủng hoảng trong ngành công nghiệp điện ảnh không chỉ bắt nguồn từ gánh nặng tài chính mà còn từ sự thiếu hụt nội dung hấp dẫn”, ông nói.
Nữ nghị sĩ Đảng Tiến bộ Son Sol gọi biện pháp này là “cần thiết và kịp thời” để mở rộng khả năng tiếp cận văn hóa, nhưng nhấn mạnh rằng sự tham gia của các doanh nghiệp tư nhân – những đơn vị vận hành gần như tất cả các rạp chiếu phim – là rất quan trọng.
“Sự nhiệt tình của công chúng rất cao, nhưng hệ thống này dựa trên sự tham gia tự nguyện. Chính phủ phải tích cực hợp tác với các chuỗi rạp chiếu phim và các công ty sản xuất để duy trì nó”, nữ nghị sĩ cho biết.
Bà Son cũng cảnh báo về một “vòng luẩn quẩn” trong đó lượng khán giả giảm đã làm giảm doanh thu của Quỹ Phát triển Điện ảnh, làm suy yếu sự hỗ trợ cho các đạo diễn và người làm phim mới nổi. “Vị thế điện ảnh toàn cầu của Hàn Quốc đang gặp rủi ro”, bà lưu ý.
Nghị sĩ Jung Yeon-wook của đảng đối lập Nhân dân Quyền lực ủng hộ mục đích của chính sách nhưng chỉ trích việc triển khai quá vội vàng.
“Nếu không có hỗ trợ tài chính, nó có thể đặt gánh nặng không đáng có lên các rạp chiếu phim tư nhân. Nếu không tham vấn đúng cách, nó có nguy cơ trở thành một cử chỉ tốt đẹp nhưng rỗng tuếch”.
Mặt khác, trong khi chính phủ Hàn Quốc đang thu thập phản hồi của công chúng về dự thảo nghị định đến ngày 28 tháng 2, vẫn còn nhiều câu hỏi đặt ra về việc liệu vé rẻ hơn có thực sự vực dậy được hệ sinh thái điện ảnh đang đối mặt với sự suy thoái mang tính cấu trúc hay không.
Tuy nhiên thời gian áp dung thay đổi vẫn chưa được quyết định.
Kể từ khi được ban hành vào năm 2014, Ngày Văn hóa đã cho phép người dân Hàn Quốc tham quan các di tích quốc gia như Cung điện Changgyeong và Cung điện Deoksu miễn phí và được giảm giá tại các rạp chiếu phim và các địa điểm văn hóa khác.
Theo chương trình này, các chuỗi rạp chiếu phim lớn bao gồm CGV, Lotte Cinema và Megabox đã cung cấp vé xem phim 2D với giá 7.000 won (khoảng 125.000 VNĐ), chưa bằng một nửa giá vé trung bình hiện tại (khoảng 15.000 won), cho các suất chiếu từ 17h đến 21h.
Trong khi chỉ khoảng một phần ba khán giả xem phim sử dụng ưu đãi này vào năm 2014, thì tỷ lệ tham gia đã tăng vọt lên 85% vào năm 2024, cho thấy khán giả đã phụ thuộc nhiều như thế nào vào các ưu đãi về giá.
Đề xuất mở rộng này được đưa ra trong bối cảnh lo ngại ngày càng tăng về tình trạng của ngành công nghiệp điện ảnh Hàn Quốc, vốn bị ảnh hưởng nặng nề bởi sự chuyển dịch nhanh chóng sang các nền tảng phát trực tuyến (OTT).
“Sự thật khó chấp nhận là ngành công nghiệp điện ảnh gần như đã sụp đổ”, Kim Han-min, đạo diễn của bộ phim The Admiral: Roaring Currents, phát biểu tại một diễn đàn phim do Hội đồng Điện ảnh Hàn Quốc và Ủy ban Văn hóa Quốc hội tổ chức vào tháng 1 năm 2024.
Đạo diễn Kim Sung-soo cũng đồng tình với nhận định đó tại Liên hoan phim ngắn Mise-en-scène năm 2025. “Nếu phải mô tả bằng một từ thì đó là “sụp đổ”. Phim Hàn Quốc đơn giản là không còn được sản xuất nhiều nữa”.
Một giám đốc sản xuất cho biết: “Trước đây, luôn có 50 ~60 phim truyện thương mại được quay cùng một lúc. Giờ thì con số đó chỉ còn chưa đến một nửa”.
Các nhà quan sát trong ngành cho rằng sự sụt giảm lượng khán giả đến rạp phản ánh những vấn đề cấu trúc sâu sắc hơn trong ngành làm phim Hàn Quốc.
“Khi những bộ phim như Avatar hay Zootopia 2 thành công, đó không phải là khủng hoảng của các rạp chiếu phim mà là khủng hoảng của điện ảnh Hàn Quốc”, một nhà phân phối phim cho biết.
Khán giả Hàn Quốc tiếp tục ủng hộ các tác phẩm nội địa chất lượng, bao gồm loạt phim The Roundup, 12.12: The Day (2023) và Exhuma (2024), trong giai đoạn phục hồi sau đại dịch.
Tuy nhiên, không một bộ phim Hàn Quốc nào vượt quá 10 triệu lượt người xem vào năm ngoái (2025), một kết quả chưa từng có ngoại trừ năm 2021, khi các rạp chiếu phim phần lớn đóng cửa do các quy định giãn cách xã hội.
Trên toàn cầu, thị trường phim đã phục hồi khoảng 80% so với mức trước đại dịch, nhưng thị trường Hàn Quốc vẫn “mắc kẹt ở đáy”, theo nhận định của những người trong ngành.
Việc mở rộng Ngày Văn hóa đã nhận được sự ủng hộ từ các nhà lập pháp, mặc dù nhiều người mô tả nó chỉ là một biện pháp tạm thời.
Đại biểu Lee Ki-heon của đảng Dân chủ cầm quyền cho biết đề xuất này thể hiện “ý chí mạnh mẽ và chủ động của chính phủ trong việc vực dậy một ngành công nghiệp đang trên bờ vực sụp đổ bằng cách giảm bớt các rào cản đối với việc tiêu thụ văn hóa”. Ông Lee nói thêm rằng các chính sách giá cả nhất quán có thể giúp “xây dựng lại thói quen đi xem phim”.
Tuy nhiên, ông Lee cảnh báo rằng chỉ giảm giá thôi không thể giải quyết được những vấn đề sâu xa hơn.
“Cuộc khủng hoảng trong ngành công nghiệp điện ảnh không chỉ bắt nguồn từ gánh nặng tài chính mà còn từ sự thiếu hụt nội dung hấp dẫn”, ông nói.
Nữ nghị sĩ Đảng Tiến bộ Son Sol gọi biện pháp này là “cần thiết và kịp thời” để mở rộng khả năng tiếp cận văn hóa, nhưng nhấn mạnh rằng sự tham gia của các doanh nghiệp tư nhân – những đơn vị vận hành gần như tất cả các rạp chiếu phim – là rất quan trọng.
“Sự nhiệt tình của công chúng rất cao, nhưng hệ thống này dựa trên sự tham gia tự nguyện. Chính phủ phải tích cực hợp tác với các chuỗi rạp chiếu phim và các công ty sản xuất để duy trì nó”, nữ nghị sĩ cho biết.
Bà Son cũng cảnh báo về một “vòng luẩn quẩn” trong đó lượng khán giả giảm đã làm giảm doanh thu của Quỹ Phát triển Điện ảnh, làm suy yếu sự hỗ trợ cho các đạo diễn và người làm phim mới nổi. “Vị thế điện ảnh toàn cầu của Hàn Quốc đang gặp rủi ro”, bà lưu ý.
Nghị sĩ Jung Yeon-wook của đảng đối lập Nhân dân Quyền lực ủng hộ mục đích của chính sách nhưng chỉ trích việc triển khai quá vội vàng.
“Nếu không có hỗ trợ tài chính, nó có thể đặt gánh nặng không đáng có lên các rạp chiếu phim tư nhân. Nếu không tham vấn đúng cách, nó có nguy cơ trở thành một cử chỉ tốt đẹp nhưng rỗng tuếch”.
Mặt khác, trong khi chính phủ Hàn Quốc đang thu thập phản hồi của công chúng về dự thảo nghị định đến ngày 28 tháng 2, vẫn còn nhiều câu hỏi đặt ra về việc liệu vé rẻ hơn có thực sự vực dậy được hệ sinh thái điện ảnh đang đối mặt với sự suy thoái mang tính cấu trúc hay không.















